Quảng Đại Viên Mãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni

Đoạn

“Nếu bị bệnh rét dữ nhập tâm”: bệnh sốt rét nói ở phần kinh văn trên là sốt rét thông thường, không nghiêm trọng lắm, còn bệnh này cũng là sốt rét nhưng nặng và nghiêm trọng, không phải cách ngày mới bị mà mỗi ngày bị vài ba lần, cho nên nói là ‗nhập tâm‘. “hôn muội sắp chết”: lúc bệnh phát tác, người này thậm chí còn tuyệt vọng muốn chết, hay có thể hiểu là nghiêm trọng có thể dẫn đến tử vong.

“Dùng một khối mủ cây đào”: quý vị có thể tìm một cây đào, lấy mủ của nó, mủ này thường bám trên thân cây, có màu nâu đỏ rất dẻo và dính; “lớn ước lượng bằng trái đào”: lấy một lượng mủ bằng khoảng kích thước giống như một quả đào. “đem hòa với một thăng nước trong”: đem chỗ mủ đào đó hòa với một thăng nước nước sạch, Như đã nói ở những phần trên thăng là bằng khoảng 1 lít, có thể bằng một bát, hoặc ba bát. “sắc còn một nửa”: sau đó sắc xong còn lại một nửa. “tụng chú vào đấy bảy biến rồi uống”: sau đó tụng vào đấy bảy biến chú Đại Bi; “uống trong một lần”: rồi trong một lần uống hết chỗ thuốc đó. Nhưng hãy nhớ, khi cho người bệnh uống thuốc tuyệt đối không được để cho họ biết là thuốc gì, nếu quý vị cho họ biết là thuốc gì thì thuốc sẽ không còn tác dụng, “bệnh sẽ lành”: sau khi uống thuốc xong bệnh sẽ khỏi ngay.

“Thuốc này chớ cho phụ nữ sắc”: khi sắc thuốc không được cho phụ nữ sắc. Tại sao? Vì đàn bà là Âm, đàn ông là Dương. Sốt rét là bệnh thuộc âm, nếu dùng nam nhân sắc thuốc sẽ có tác dụng, nếu là nữ nhân sắc thuốc, dược tính sẽ giảm đi. Đàn ông thuộc về dương và chỉ có dương mới có thể chế ngự căn bệnh thuộc âm này.