Quảng Đại Viên Mãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni

Đoạn

“Tất cả các tội Thập Ác, Ngũ Nghịch...”

Thập Ác tức là mười việc ác: 1) Sát sanh; 2) Trộm cắp; 3) Tà dâm; 4) Tham lam; 5) Sân hận; 6) Si mê; 7) Nói lời thêu dệt; 8) Nói lời gian dối; 9) Nói lời hung ác; 10) Nói lời đâm thọc (nói lưỡi đôi chiều).

Ngũ Nghịch là năm tội nghịch tày trời: 1) Giết cha; 2) Giết mẹ; 3) Giết bậc A la hán; 4) Phá sự hòa hợp của Tăng chúng; 5) Làm cho thân Phật chảy máu.

“Báng nhân, báng Pháp”: ‗Báng nhân‘ tức là hủy báng, chê bai, bôi nhọ người khác. Thí dụ, người ta vốn là một vị tu hành, có đạo đức, mà mình lại buông lời miệt thị: ―Ui chao! Hắn là một kẻ chẳng ra gì, đừng nhắc tới nữa!‖; như thế là hủy báng tha nhân vậy.

‗Báng Pháp‘ tức là hủy báng Phật Pháp, hủy báng chư Tăng Ni, khinh chê lời Phật dạy.

“Phá trai, phá Giới”: Nếu quý vị đã nguyện là chỉ ăn chay, song lại không giữ lời, tùy tiện ăn thịt; như thế tức là quý vị ‗phá trai‘ vậy. Nếu quý vị thọ Giới mà lại không giữ Giới, cứ làm những điều trái với Giới Luật, thì đó gọi là ‗phá Giới‘.

“Phá chùa hủy tháp, trộm của Tăng kỳ, làm nhơ Phạm hạnh thanh tịnh”: ‗Phá chùa hủy tháp‘ tức là phá hoại, triệt hạ chùa chiền và tháp miếu thờ Phật; ‗trộm của Tăng kỳ‘ là lấy cắp đồ đạc của người xuất gia; ‗làm nhơ Phạm hạnh thanh tịnh‘ là khiến cho người đang tu hạnh thanh tịnh bị ô uế, không giữ được hạnh trong sạch nữa.

Những tội lỗi kể trên đều rất nghiêm trọng, tuy thế, nếu quý vị đã trót phạm mà nay lại có thể thành tâm trì tụng Chú Đại Bi thì “bao nhiêu nghiệp ác tội nặng như thế đều được dứt sạch”.