Quảng Đại Viên Mãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni
Kinh Văn
Kinh Văn
Quán Thế Âm Bồ tát bảo Đại Phạm Thiên Vương rằng: Ông muốn biết Đại Bi Tâm Đà La Ni là gì ư? Ta nói cho Ông rõ: ―Đó là tâm Đại Từ Bi.‖
Đại Từ Bi Tâm chính là Đại Bi Tâm Đà La Ni. Lòng ‗từ‘ có thể ban vui, tâm ‗bi‘ có thể cứu khổ; do đó nếu quý vị có được lòng từ bi bao la, rộng lớn thì đó chính là Chú Đại Bi vậy. Quý vị đã nghe rõ cả chưa? Đại Bi Tâm chính là Đại Bi Chú, Đại Bi Chú chính là Đại Bi Tâm. Quý vị có tâm Đại Bi tức là quý vị đang niệm Chú Đại Bi; nếu quý vị không có tâm Đại Bi tức là quý vị chưa niệm Chú Đại Bi vậy!
Hằng ngày, cho dù từ sáng đến tối quý vị luôn lầm rầm tụng niệm: ―Nam Mô Hắc Ra Đát Na Đa Ra Dạ Da…,‖ nhưng nếu quý vị không có lòng đại từ đại bi thì đó không phải là niệm Chú Đại Bi. Trái lại, nếu quý vị chẳng hề niệm Chú Đại Bi, song thâm tâm lúc nào cũng tồn giữ tấm lòng đại từ đại bi, thì đó chính là quý vị đang trì niệm Chú Đại Bi vậy! Quý vị hiểu rõ cả rồi chứ? Cho nên, song song với việc niệm Chú, quý vị cần phải nuôi dưỡng cái tâm Đại Từ Bi nữa, như thế mới là chân chánh niệm Chú!
“Là tâm Bình Đẳng”: chú Đại Bi là gì? Đó là cái tâm bình đẳng, cái tâm không phân biệt. Tâm bình đẳng là một cái tâm ‗vô đảng vô thiên‘ (không phe nhóm, chẳng thiên vị); và cái tâm ấy chính là Chú Đại Bi.
Chúng ta không nên niệm Chú Đại Bi với lòng ích kỷ, phân biệt: ‗Người này là anh em của tôi thì tôi phải gần gũi anh ta hơn. Cô kia là bạn của tôi, thì tôi phải thân thiết với cô ta hơn. Người ấy không có quen biết gì với tôi cả, vậy tôi nên tránh xa hắn...‘; bởi như thế tức là không có tâm bình đẳng.
‗Bình đẳng‘ tức là đối với anh em ruột thịt cũng vậy mà không phải là anh em ruột thịt thì cũng vậy; chúng ta xem tất cả đều như nhau, chẳng hề phân biệt thân sơ. Đối với bạn bè, anh em, và ngay cả người dưng kẻ lạ, chúng ta đều nên đãi ngộ ngang nhau, giống nhau. Nếu quý vị cư xử tử tế với anh em của mình, thì đối với mọi người khác, quý vị cũng nên tử tế giống như với anh em của quý vị vậy; như thế mới gọi là có tâm bình đẳng. Và nếu quý vị hiếu thảo với cha mẹ, thì quý vị cũng nên xem những người tuổi tác đều như cha mẹ mình, và cũng quan tâm, hiếu thuận với họ giống như với cha mẹ mình; đó là có tâm bình đẳng vậy.
Nói tóm lại, tâm bình đẳng là cái tâm ‗vô đảng, vô thiên‘. Quý vị có tâm bình đẳng, tức là có niệm Chú Đại Bi; không có tâm bình đẳng tức là không niệm Chú Đại Bi vậy.
“Là tâm Vô Vi”: ‗Vô vi‘ có nghĩa là không làm; thế thì ‗không làm‘ điều gì? Đó là không làm những việc tà vạy, không khởi tà niệm, không sanh tà tri tà kiến. Cái tâm luôn nhắc nhở quý vị chớ nên làm điều xấu xa bại hoại, được gọi là tâm vô vi. Quý vị không làm điều xấu điều ác, tức là quý vị đang niệm Chú Đại Bi! Nếu quý vị vừa niệm Chú Đại Bi lại vừa làm điều sai trái, tức là quý vị không có tâm vô vi; và như thế có nghĩa là quý vị không niệm Chú Đại Bi vậy!
“Là tâm Vô Nhiễm Trước”: tâm vô nhiễm trước là cái tâm sáng trong thanh tịnh, không chấp trước, không tạp niệm, không vọng tưởng, không tà niệm, không dục niệm; nói rõ hơn, là không có các ý tưởng dâm dục. Nếu quý vị không có lòng tham đắm sắc dục, tức là quý vị có tâm vô nhiễm trước. Trái lại, nếu quý vị có những ý nghĩ dâm ô tà vạy, dục vọng nặng nề, tức là trong tâm quý vị có sự nhiễm trước, bợn nhơ; mà niệm Chú Đại Bi với cái tâm nhiễm trước thì không phải là niệm Chú Đại Bi! Cho nên, những người hiện đang trì niệm Chú Đại Bi đều cần phải chú ý đến đoạn kinh văn này!
“Là tâm Không Quán”: chúng ta cần phải quán tưởng về tánh ‗không‘ của tất cả các pháp. Có ‗không quán‘, thấy được các pháp đều là ‗không‘, thì quý vị sẽ không còn chấp trước gì nữa cả.
“Là tâm Cung Kính”: quý vị nên hiền từ, hòa nhã, có lòng cung kính đối với mọi người. Hãy xem tất cả chúng sanh đều là Phật, và vì thế mình phải sanh tâm cung kính đối với họ.
“Là tâm Tỳ Hạ”: tâm tỳ hạ tức là lòng khiêm cung, nhún nhường mà kính cẩn. Chúng ta nên luôn luôn giữ lòng khiêm cung đối với mọi người, chứ đừng sanh tâm cống cao ngã mạn.
“Là tâm Vô Tạp Loạn”: quý vị không nên có cuồng tâm dã tánh, không nên có cái tâm tạp loạn.
“Là tâm Vô Kiến Thủ”: khi quý vị trông thấy sự vật thì trong lòng liền mê chấp, sanh khởi kiến hoặc; hễ có kiến hoặc tất có sự chấp giữ (sở thủ).
“Là tâm Vô Thượng Bồ Đề”: quý vị phát tâm Vô Thượng Bồ Đề, thì đó chính là Chú Đại Bi; nếu quý vị không có Đạo tâm Vô Thượng Bồ Đề, thì không phải là niệm Chú Đại Bi vậy.
“Nên biết các thứ tâm ấy đều là tướng mạo của môn Đà La Ni này; vậy Ông nên y theo đó mà tu hành”: Quán Thế Âm Bồ tát bảo Đại Phạm Thiên Vương rằng: ―Ông phải biết rằng mười cái tâm kể trên (tâm Đại Từ Bi, tâm Bình Đẳng, tâm Vô Vi, tâm Vô Nhiễm Trước, tâm Không Quán, tâm Cung Kính, tâm Tỳ Hạ, tâm Vô Tạp Loạn, tâm Vô Kiến Thủ, và tâm Vô Thượng Bồ Đề) chính là tướng mạo của Chú Đại Bi. Các Ông hãy y chiếu theo mười thứ tâm này để tu hành và trì tụng Chú Đại Bi.‖
Sau khi nghe Quán Thế Âm Bồ tát tuyên thuyết như thế, ―Đại Phạm Vương thưa rằng: Tôi và đại chúng nay mới được biết đến tướng mạo của môn Đà La Ni này”. Tất cả chúng tôi trong Pháp Hội nhờ được nghe Ngài, bậc Đại sĩ Đại Bồ tát, thuyết giảng nên mới nhận thức được tướng mạo của pháp môn Tổng Trì này. ―Từ nay chúng tôi xin thọ trì”: và phát nguyện rằng bắt đầu từ hôm nay chúng tôi sẽ tụng trì Thần Chú Đại Bi, chương cú thần diệu Đại Bi Tâm Đà La Ni chẳng dám quên lãng!
Vì sao ư? Vì pháp môn này đích thực là:
Vô thượng thậm thâm vi diệu pháp, Bá thiên vạn kiếp nan tao ngộ.
Một pháp môn cao siêu, vi diệu thì rất là khó tìm, khó được gặp; thế mà nay:
Ngã đẳng kiến văn đắc thọ trì.
Bây giờ, chúng ta không chỉ may mắn được nghe, được thấy, mà còn được thọ trì nữa! Vì thế, chúng ta phải:
Nguyện giải vô thượng chân thật nghĩa.
Vậy, mỗi người trong chúng ta cần phải phát nguyện hiểu được pháp yếu vô thượng này, lãnh hội được diệu lý chân thật này, và vĩnh viễn không bao giờ dám lãng quên.
Đại Phạm Thiên Vương có bản lãnh lớn lao như thế, thong dong tự tại như thế, mà nghe được Chú Đại Bi rồi còn hứa là chẳng dám quên, huống hồ là chúng ta? Nếu quý vị thờ ơ lãnh đạm, tùy tiện bỏ qua, không lo trì niệm, bỏ quên Chú Đại Bi tuốt ngoài chín tầng mây, cách xa tới mười vạn tám ngàn dặm, thì đến lúc quý vị muốn tìm lại, e rằng không dễ gì còn tìm thấy được nữa!