Quảng Đại Viên Mãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni

Đoạn

“Nếu ở chốn sơn dã tụng Kinh tọa Thiền mà có các sơn tinh, tạp mị, vọng lượng, quỷ thần, hoành hành não loạn làm cho tâm không được an định...”: giả sử quý vị sống ở chốn núi non vắng vẻ, không người lai vãng, mà tụng Kinh hay ngồi Thiền, thì thường có các quỷ thần như sơn yêu thủy quái, ly mị vọng lượng đến quấy nhiễu, tác oai tác quái, khiến cho quý vị bị loạn tâm. Bấy giờ, nghĩ đến việc tụng Kinh thì quý vị cảm thấy rất phiền muộn, chán chường: ‗Tụng Kinh để làm gì kia chứ?‘; hoặc muốn ngồi Thiền nhưng vừa ngồi xuống thì vọng tưởng lại mon men dấy lên: ‗Ngồi thế này thật không thoải mái chút nào. Hết đau chân thì lại mỏi lưng mỏi cổ, ê ẩm cả người. Ui chao, thôi đứng dậy quách cho rồi!‘.

Vì sao lại như thế? Đó là vì quý vị bị chúng ma tới quấy nhiễu, chọc phá, làm cho quý vị thấy trong lòng bứt rứt xốn xang, không thể nào ngồi yên được. Chúng lại tỉ tê dụ dỗ:

‗Ngồi Thiền để làm gì? Thôi, đừng tu hành nữa, theo bọn tôi đi chơi đi, ngoài kia có nhiều trò vui chơi náo nhiệt lắm! Bạn ở đây thì phải nào là tụng Kinh, nào là ngồi Thiền, lại còn phải tuân theo đủ các thứ quy củ luật lệ rắc rối nữa, chẳng thú vị gì cả! Hãy mau mau nhập bọn làm quyến thuộc với chúng tôi đi! Xem kìa, thế giới của chúng ta thật là nhộn nhịp v.v...‘

Ma Vương còn có thể xui khiến quý vị sanh khởi những vọng tưởng như: ‗Nam nữ hành dâm là không thành vấn đề‘. Chúng ma là những kẻ phá hoại, chúng đến cốt để phá hoại Định tâm, phá hoại Giới tâm và phá hoại Huệ tâm của quý vị, làm cho Giới Định Huệ của quý vị đều tiêu tan.

Muốn tu hành theo Bồ tát Đạo thì quý vị cần phải có mười thứ tâm; thế nhưng hễ bị Ma Vương quấy phá thì mười thứ tâm ấy liền bị lung lay, không thể an trụ vững vàng được nữa! Bấy giờ, tâm quý vị vốn trụ ở đức Tín‟ song nay thì tín tâm không còn nữa; mà không có tín tâm thì sẽ sanh lòng “bất tín”.

Quý vị muốn giữ tâm trì niệm, nhớ nghĩ muốn chuyên chú tụng Kinh, niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng, thì Ma Vương lại xui khiến quý vị trở nên ngần ngừ do dự: ‗Thôi, đi ngủ một giấc cho khỏe!‘. Và như thế là cái lòng niệm tưởng tu hành của quý vị cũng tiêu tan.

“Niệm tâm” không có thì lòng tinh tấn cũng chẳng còn, quý vị không còn hăng hái tu học nữa: ‗Có chắc là tu hành thì sẽ thành Phật được hay không? Biết đâu đó chỉ là chuyện hoang đường, không đáng tin?‘. Và thế là cái tâm tinh tấn này cũng chẳng trụ được nữa.

“Tâm tinh tấn” không trụ thì không có tâm trí huệ;

“Huệ tâm” cũng chẳng trụ được.

“Huệ tâm” không trụ thì không có “Định tâm”; “Định tâm” cũng chẳng trụ được.

“Định” không trụ thì không có “tâm Bất thối”; “Bất Thối tâm” liền biến thành “Thối tâm”. Hễ sanh tâm thối chuyển thì sẽ không còn lòng hộ trì Phật Pháp; bấy giờ quý vị sẽ khởi những vọng tưởng như: ‗Mình cần gì phải cúng dường Tam Bảo? Để Tam Bảo cúng dường cho mình chẳng tốt hơn ư?‘. Như có những cư sĩ đòi hỏi Tam Bảo phải hộ pháp cho họ, đó cũng là điển hình của trường hợp tâm Hộ Pháp không trụ vậy.

“Tâm Hộ Pháp” không trụ thì “tâm Hồi hướng” cũng không trụ; không có tâm hồi hướng.

“Tâm Hồi hướng” không có thì “Giới tâm” cũng chẳng trụ, quý vị cũng chẳng còn chú ý thọ trì Giới luật nữa.

Và cuối cùng là “Nguyện tâm” cũng chẳng trụ nữa; thế thì còn phát nguyện gì nữa? Bấy giờ quý vị sẽ nghĩ ngợi lẩn thẩn: ‗Tôi không phát nguyện, không hứa hẹn điều gì cả. Tôi muốn thế nào thì cứ thế ấy, tự do biết bao! Tội gì lập nguyện rồi chính mình lại bị ràng buộc bởi lời nguyện đó? Như thế thì gò bó quá, mất tự do nhiều quá!‘. Thế là “Nguyện tâm” cũng chẳng trụ nữa.

Như vậy, mười “Trụ tâm” biến thành mười “Bất trụ tâm”. Vì sao quý vị lại có mười “bất trụ tâm” ư? Đó là do sự phá hoại của Ma Vương! Ma Vương chui luồn len lỏi vào mọi ngỏ ngách trong tâm quý vị, khiến tư tưởng của quý vị có sự biến chuyển.

“Tụng Chú này một biến thì các quỷ thần đó đều bị trói lại hết”: nếu quý vị gặp phải tình trạng như trên, trong lòng cảm thấy phiền não, bứt rứt rối loạn, đó là bởi Ma Vương muốn phá hoại quý vị; bấy giờ, quý vị hãy tụng Chú Đại Bi một biến, tức thì các quỷ thần và Ma Vương sẽ bị tóm bắt và trói gô lại.