Quảng Đại Viên Mãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni
Kinh Văn
Kinh Văn
“Nếu như dụng tâm tinh thành”: hán văn dùng từ 'Nhược năng‘ chính là ―nếu như, giả như‖; ‗tinh‘ là gì?, chuyên nhất gọi là ‗tinh‘; ‗thành‘ chính là chí thành. Chuyên nhất không xen tạp, chỉ có một lòng như vậy.
Tiếp theo làm gì? “Thân trì trai giới”: ‗Thân‘ chính là thân thể; ‗trì‘ chính là thọ trì; ‗trai‘ chính là ăn chay, không ăn thịt; ‗giới‘ chính là ngăn trừ tất cả việc ác, không làm các việc ác, tuân thủ giới luật. “Vì tất cả chúng sanh sám hối nghiệp ác đời trước”: tất cả chúng sanh đều có tội nghiệp, quý vị cần tinh chuyên trì Giới Luật, vì tất cả chúng sanh sám hội tội nghiệp đời trước; “tự mình cũng sám hối”: đây không phải là vì chính mình, nhưng cũng là vì chính mình, bởi vì chính mình cũng là vì chúng sanh, cho nên nói sám hối cho chúng sanh, cũng chính là sám hối cho chính mình. “những ác nghiệp đã gây ra từ vô lượng kiếp đến nay”: vô lượng kiếp lai, chính là từ vô thỉ kiếp đến bây giờ. Vô lượng kiếp đến nay, tất cả ác nghiệp đã tạo trong đời đời kiếp kiếp là vô lượng vô biên.
―Nơi miệng liên tục, đều đặn tụng Đà la ni này‖: Hán văn dùng từ ‗táp táp (馺馺)‘ là âm thanh ngựa đi đường; nói đến âm thanh quý vị niệm Chú Đại Bi thì cần liên tục, một câu này qua, câu sau lại nối tiếp, ―Nam mô hắt ra đát na đa ra dạ da...‖. Lúc nào cũng niệm Đà La Ni này như vậy, cũng giống như âm thanh ngựa chạy vậy. “Âm thanh liên tiếp không dứt”: liên tiếp không dứt tức là không ngừng, niệm một tiếng rồi lại một tiếng. Không phải là niệm Chú Đại Bi, có vọng tưởng, rồi dừng lại; mà phải chuyên nhất tâm mình, tâm niệm chuyên nhất.
“Bốn đạo quả của bậc Sa Môn”: chính là Sơ quả A La Hán, Nhị quả A La Hán, Tam quả A La Hán, Tứ quả A La Hán; “trong đời hiện tại”: trong đời này có thể chứng được quả A La Hán; nhưng quý vị phải thành tâm trì tụng. “Nếu là hàng lợi căn”: lợi căn chính là có căn lành, trí huệ; “có phương tiện huệ quán”: người có trí huệ để quán sát, hiểu rõ được tất cả pháp môn phương tiện. Thì “Thập địa quả vị, khắc hoạch bất na” nghĩa là “ quả vị thập địa còn chứng được không lấy gì làm khó ”: các quả vị thập địa, chính là Hoan hỷ địa, Ly cấu địa, Phát quang địa, Diễm huệ địa, Nan thắng địa, Hiện tiền địa, Viễn hành địa, Bất động địa, Thiện huệ địa, Pháp vân địa. Quả vị Thập địa này, chính là quả vị của Bồ Tát. Tuy là nói quả vị của Bồ Tát không dễ gì đạt được, nhưng quý vị niệm Chú Đại Bi, thì không khó đạt được. ‗Khắc‘ là có thể;
‗khắc hoạch‘ chính là có thể đạt được. Quả vị Thập địa vốn dĩ rất khó đạt được, nhưng bởi vì hiện giờ quý vị tụng trì Chú Đại Bi, vậy thì không còn gì khó khăn nữa. “Huống gì là những phước báo nhỏ nhặt ở thế gian”: huống chi là phước báo nhỏ nhoi ở thế gian chứ! Thế nào gọi là phước báo nhỏ nhặt ở thế gian? Làm quốc vương, làm tổng thống, hoặc làm người giàu có nhất; đây đều là phước báo nhỏ nhoi ở thế gian, không được xem là vượt trội gì!
“Tất cả những điều mong cầu”: tất cả những gì quý vị mong cầu, “không gì là không thành tựu cả”: không có gì là không như ý mãn nguyện. Nhưng quý vị còn nhớ không? Trừ một điều. Trừ điều gì vậy? Phải trừ bỏ tâm nghi ngờ. Quý vị “nếu còn sanh chút lòng nghi, tất không được toại nguyện”: nếu quý vị có một chút tâm nghi ngờ giống như một sợi tóc cũng không đạt được nguyện vọng này; cho nên cần phải thật thật sự tin tưởng. Tôi thường nói:
Quý vị không thể xả bỏ lòng nghi thì không thể sanh tín; Quý vị không thể xả bỏ mê thì không thể được ngộ; Quý vị không thể xả tà thì không thể quy chánh;
Quý vị không thể xả giả thì không thể thành chân; Quý vị không thể xả tử thì không thể dứt sanh.
Vì vậy, không thể sanh tâm nghi ngờ, người sanh chút ít tâm nghi thì không thể được như ý nguyện. Câu “tất cả đều thành tựu”: là tất cả đều thành tựu nhưng phải không có tâm nghi ngờ; có môt chút tâm nghi ngờ thì không thành tựu.