Quảng Đại Viên Mãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni

Đoạn

Sức mạnh của Chú Đại Bi là không thể nghĩ bàn, chỗ kỳ diệu của Chú Đại Bi cũng không thể nghĩ bàn, cảm ứng của Chú Đại Bi cũng không thể nghĩ bàn.

Đức Phật nói tiếp: “Lại nếu bị nước thù nghịch khác”

‗Hựu‘ tức là lại thêm nữa; lại có một lực lượng khác, lực lượng nào? Không phải của nước mình mà là của nước oán địch khác. ‗Oán địch‘ có nghĩa là có cừu oán, thù nghịch. “Rất nhiều lần xâm lấn, quấy nhiễu” Tiếng Trung Hoa, chữ ‗số‘ (數) vốn được đọc là ‗shù‘ (音樹), nhưng ở đây thì đọc là ‗shuò‘ (音朔) và có nghĩa là rất nhiều. Đây là chữ trong Luận__Ngữ, nằm ở câu ‗sự quân sác, tư nhục hỹ!‘ Cho nên, quý vị nào đã từng đọc sách Luận Ngữ, thì sẽ biết đây là chữ ‗sác‘ (âm shuò); nếu chưa hề xem qua sách Luận Ngữ, thì quý vị sẽ cho đây là chữ ‗số‘ (âm shù). Thật ra, đọc là ‗số‘ thì cũng được, vì cũng có nghĩa là ‗nhiều‘; thế nhưng, đọc là ‗sác‘ thì hàm ý là ―rất nhiều lần‖-rất nhiều lần bị nước thù nghịch khác xâm lấn, nhiễu loạn. Thế nào gọi là ‗học thức‘? Như trường hợp chữ ‗sác‘ này chẳng hạn, nếu là người không có học thức thì sẽ đọc là ‗số‘; nhưng nếu quý vị có học thức thật sự thì cho dù không được ai chỉ bảo, quý vị vẫn biết và đọc là ‗sác‘. Có người sẽ thắc mắc: ‗Thế chẳng hay Thầy có học thức chân thật chăng?‘ Tôi không có học thức chân thật, vẫn còn là thứ học thức ‗giả thật‘ mà thôi! ―Vậy thì tại sao Thầy lại biết mà đọc như thế?‖ Chẳng qua là có nhiều người đọc như thế, cho nên tôi cũng cứ thế mà đọc theo thôi!

“Dân tình rối loạn không yên”: dân chúng đều kinh sợ bất an, vì sao vậy? Bởi thường xuyên có kẻ cướp đến cướp bóc; “Quan đại thần mưu phản”: ‗đại thần‘ là chức vị quan trọng như Thừa tướng; ‗mưu phản‘ là có người tạo phản, thành ra ‗có lý để tạo phản‘. “Bệnh dịch lưu hành”: ‗dịch‘ tức là ôn dịch. Bệnh ôn dịch, hoặc là bệnh tả, hoặc các bệnh truyền nhiễm khác, đều do loài ‗dịch quỷ‘ tác oai tác quái. Loài ‗dịch quỷ‘ này đem vi khuẩn mầm bệnh hại người gieo rắc khắp nơi, người nào hít phải khí độc do chúng tán rải thì liền sanh bệnh, có thể chết.

“Mưa nắng không điều hòa”: vì sao mưa không điều hòa vậy? Bởi vì lẽ ra mưa một tháng, nhưng lại mưa liên tục ba tháng, làm chìm chết hoa màu, bởi vì nước quá nhiều! Tôi nghĩ các quý vị có thể hiểu được. Thế nào gọi là hạn? Lẽ ra là trời sẽ mưa nhưng lại không mưa và cả ngày trời cũng không mưa.

Hiện nay, Trương Quả Tuệ và Đàm Quả Thức đều đang ở đây, tôi nói về may mắn của mình, hai người làm chứng cho tôi, để mọi người tin tôi, đây không phải phải là nói năng khoác lác. Ở Hồng Kông thi thoảng hay bị hạn hán, có khi một năm, nửa năm cũng không mưa. Tây Lạc Viên của tôi, vốn dĩ không có nước, bởi vì xây dựng Tây Lạc Viên nên nơi đó có nước, nước từ khe núi chảy ra. Khi nước vừa chảy ra mang lại cho tôi rất nhiều phiền phức. Phiền phức gì? Hàng xóm bên cạnh đều đến lấy nước. Vừa thấy chỗ tôi có nước, người này đến lấy, người kia cũng đến lấy, thùng nước vừa đặt xuống đã hơn 20 người túc trực sẵn để lấy nước. Về sau tôi hết cách, dùng lưới thép chặn lại; chặn lại rồi, thì không còn người đến lấy nước nữa! Có phải vậy không Trương Quả Tuệ?

Vào lúc đó, sáu tháng không có mưa, nước của tôi cũng không có! Nước trên núi chảy xuống rất ít, đồng thời có mùi kim loại rất nặng, quả thật là không thể dùng. Vào lúc ấy, quý vị có nhớ Lưu Quả Quyên không?

Lúc đó tôi ra lệnh cho Lưu Quả Quyên, nói rằng: ―Trong vòng ba ngày, cô phải cầu mưa xuống cho tôi! Hằng ngày cô phải niệm Phật, nếu như cô không cầu được mưa thì sau này đừng đến gặp tôi nữa‖. Tôi nói với cô ấy như vậy. Lưu Quả Quyên liền hoang mang, cô ấy sợ nhất là không được gặp sư phụ; sợ không gặp cho nên có thể làm bất cứ điều gì, bình thường thỉnh thoảng cô ấy hay đến gặp tôi. Người đệ tử nhiều năm này hoang mang rồi, vì vậy ngày nào cô cũng cầm một xâu chuỗi niệm ở đó, niệm Chú Đại Bi, khoảng ba ngày, cả cơm cũng quên ăn, cô ấy sợ không cầu được mưa.

Trong thời gian hơn nửa năm ấy, tất cả các Phật Đường, chùa chiền, am miếu, trai đường, Đông Phổ Đà, Tây Phổ Đà… ở Hương Cảng đều cầu mưa, song cầu xin ròng rã suốt mấy tháng trời mà trời vẫn chưa đổ mưa. Ở chỗ tôi, sau khi tôi kỳ hạn cho Quả Quyên nếu nội trong ba ngày mà cầu không được mưa thì đừng đến gặp mặt tôi, thì chỉ khoảng hai ngày rưỡi sau là trời bắt đầu đổ mưa. Trời vừa đổ mưa thì tất cả các Phật Đường đều rầm rộ đăng báo ‗quảng cáo‘ nơi này thì nói rằng:

‗Cơn mưa này là nhờ chúng tôi cầu nguyện mà được đấy!‘; nơi khác lại đưa tin: ‗Cơn mưa này là do Phật Đường chúng tôi cầu xin đấy!‘ Ái chà! Tất cả các Phật Đường đều có công lao, duy chỉ có Chùa Tây Lạc Viên là không báo công cũng chẳng báo đức; và mưa thì cứ thế mà trút xuống!

Vì sao có thể như vậy được? Vì sao tôi giới hạn cho cô ta ba ngày để cầu mưa xuống vậy? Thật ra, tôi nói cho quý vị biết, không cần ba ngày, ngày hôm nào tôi bảo mưa xuống thì sẽ có mưa! Chẳng qua là tôi bảo vị đệ tử lâu năm này niệm Phật nhiều chút, tích công đức nhiều chút, để cô ấy vì mọi người mà cầu mưa, cho nên giao bài tập cho cô ấy. Tôi biết không cần tới ba ngày, chỉ một ngày tôi gọi mưa xuống, thì lập tức có mưa. Vì sao vậy? Bởi vì tôi có đệ tử là mười con rồng; mười con rồng ấy, tôi nói con rồng nào muốn mưa thì sẽ cho tôi chút mưa. Giống như sáu đệ tử xuất gia của tôi bên Mỹ, tôi kêu họ làm chút gì đó thì họ đều phải làm; nếu không làm thì không cần đệ tử đó nữa, tôi không miễn cường. Giống như chú tiểu Sa di này, chặt đi một ngón tay, đuổi chú ra ngoài. Vài tháng sau, bây giờ chú muốn trở về. Tôi vừa nghĩ thấy như thế không được! Mặc kệ là chú nghe lời hay không nghe lời, đợi một thời gian rồi tính tiếp! Vốn là nếu cho chú trở về thì có rất nhiều người phản đối, không muốn cho chú trở về; nhưng tôi nói không gọi chú trở về thì tự nhiên chú tự động trở về.

Tôi lại gặp phiền toái rồi! phiền toái gì? Có một người đến gặp tôi và nói và nói: "Ngài nói rằng sẽ không có động đất ở San Francisco, vậy sẽ không có động đất sao? Điều ngài nói đã không thành sự thật!". Không tệ! Vào một ngày đầu tiên của tháng Ba năm ngoái, một người nào đó ở San Francisco nói rằng có một trận động đất vào tháng Tư và tháng Năm, và tôi đã nói: "Sẽ không xảy ra động đất, những việc này chỉ như một hạt bụi. Tôi còn ở San Francisco một ngày, thì tôi không cho phép có động đất xảy ra! Khi tôi rời đi, tôi không quan tâm đến nó". Khi nói đến động đất, tôi nói thế này: ‗Nếu một trận động đất lớn, thì nó sẽ thành một trận động đất nhỏ, một trận động đất nhỏ tôi nói không có gì hết‘.

Năm ngoái, một số người đã tin tôi và yêu cầu tôi không rời San Francisco. Vì nếu tôi rời San Francisco, San Francisco có thể chìm xuống biển, vì vậy, tôi không thể rời San Francisco, nếu tôi rời đi, San Francisco sẽ không có biện pháp nào để phòng ngừa. Tôi nói: ―Đừng sợ, San Francisco sẽ không có động đất đâu.‖ Có người nói chắc chắn là tôi sẽ sai, bởi vì nó đã được tính toán một cách khoa học, động đất chắc chắn sẽ xảy ra. Nhưng tôi vẫn tuyên bố chắc chắn rằng: ―Tôi không cho phép động đất xảy ra, đừng lo lắng‖.

Tuy nhiên, một số người giàu có đã không tin điều đó và rời khỏi San Francisco. Có một số việc quý vị không nên sợ, không sợ chính là biện pháp. Sau đó có một trận động đất, và trận động đất này sẽ rất nhỏ. Tại sao? Vì có hộ pháp giúp đỡ, tôi biết thiên long bát bộ, hộ pháp thiện thần, nhất định ủng hộ, vì cái gì? Hộ pháp thiên long bát bộ luôn ủng hộ chúng sanh.

“Nhật nguyệt thất độ”: ‗Nhật‘ là mặt trời, tức là ban ngày; ‗nguyệt‘ là mặt trăng, tức là ban đêm; ‗thất độ‘ là thất thường, mất cân bằng, có lúc thì mặt trời chiếu gay gắt, có lúc thì mặt trăng tròn dịu mát. Hiện tượng này không phải là gia tăng dần dần từng ngày một, hoặc là mỗi ngày mỗi giảm thiểu từ từ; mà là khoảng cách đột nhiên kéo dài hoặc đột nhiên thu ngắn lại. Đây gọi là ‗nhật nguyệt thất độ‘, là không cân bằng; và chính là biểu hiện của một loại thiên tai.

“Khi các tai họa như thế xảy ra, muốn diệt các họa ấy”: thật ra, khi các loại tai họa như thế này xảy ra, “tạo tượng Thiên Nhãn Đại Bi”: quý vị nên dựng tượng Quán Thế Âm Bồ Tát, “để day mặt về phương Tây”: vì Phật A Di Đà ở phương Tây, mà đức Phật A Di Đà là thầy của Bồ tát Quán Thế Âm, cho nên đệ tử cung kính hướng về thầy.

Như sáu người đệ tử của tôi, khi nghe có người khen ngợi sư phụ của họ, rằng: ―Thật là bất khả tư nghì! Thầy của quý vị quả đúng là có thần thông! Ông ta nói ra điều gì cũng linh nghiệm cả. Chà! Nói có mưa là có mưa xuống ngay!‖; thì họ hoan hỷ lắm. Thế nhưng, nếu có người nhục mạ sư phụ của họ ngay trước mặt họ, như nói rằng: ―Ông Sư phụ của quý vị cái gì cũng không hiểu cả, quý vị theo ông ta thì học được cái gì chứ? Quý vị càng học thì càng ngu si hơn, càng học lại càng mê muội thêm mà thôi!‖; thì có thể họ liền tức tối đáp trả:

―Mấy người dám ăn nói như thế à? Tôi phải đánh chết mấy người!‖ Và, như thế là họ sắp phạm giới rồi, có phải vậy không? Thế nhưng, họ không nên làm như thế. Họ cần phải nhịn nhục. Họ phải biết nhẫn nại!

“Sắm các thứ hương, hoa”: mua sắm các loại hương thơm, các loại hoa. "tràng phan bảo cái": sử dụng tràng phan và bảo cái để cúng dường, “hoặc trăm thức ăn uống”: có trăm vị thức ăn, thức uống để cúng dường, “mà chí tâm cúng dường”: quý vị chí tâm cúng dường ai? Đó là cúng dường Quán Thế Âm Bồ Tát.

“Rồi trong bảy ngày đêm”: vị Quốc vương này lại có thể bảy ngày, bảy đêm, “thân tâm tinh tấn”: thân cũng tinh tấn, tâm cũng tinh tấn. Tinh tấn để làm gì? “đọc tụnɡ Đại Bi Đà La Ni chươnɡ cú thần diệu”: đọc tụng chương cú thần diệu của chú Đại Bi Đà La Ni.