Quảng Đại Viên Mãn Vô Ngại Đại Bi Tâm Đà Ra Ni

Đoạn

Lại có vô lượng các vị thần như Thần Hư Không”: Quý vị có biết Thần Hư Không tên là gì không? Có ai biết không? Trong Kinh Lăng Nghiêm nói như thế nào?

“Thuấn nhã đa tánh khả tiêu vong, Thước ca ra tâm vô động chuyển.”

‗Thuấn Nhã Đa‘ chính là tên của Thần Hư Không; Thuấn Nhã Đa là một vị Thần Hư Không. Tôi đã giảng rất nhiều về

‗Thuấn Nhã Đa‘ quý vị nhớ ra chưa? Đó là thần Hư Không đấy mà! Quý vị nghe giảng kinh mà đều không chú ý! Nghe xong là trả lại cho tôi hết cả! Quý vị quả thật là không có lòng tham, ngay cả Pháp mà cũng không muốn giữ cho mình nữa!!! Hẳn là quý vị đã đạt đến cảnh giới „nhân không, Pháp không‟ (Không người, không pháp) rồi!

Thần Sông Biển”: ở các con sông lớn và biển cả đều có Thần Sông và Thần Biển cai quản.

Thần Suối Nguồn”: suối nước cũng có vị thần làm chủ suối.

Thần Sông Hồ”: ở các con sông nhỏ và ao hồ nhỏ cũng đều có những vị thần trông coi.

Thần Dược Thảo”: tất cả các loại thảo mộc có vị thuốc đều có thần cai quản.

Thần Thọ Lâm”: trong rừng cũng có vị thần cai quản khu rừng.

Thần Nhà Cửa”: ngay cả nhà ở cũng có vị Thần Nhà Cửa cai quản.

Cùng Thủy Thần, Hỏa Thần, Địa Thần, Phong Thần”: Địa (đất), thủy (nước), hỏa (lửa), phong (gió); cả bốn đại này đều có thần cai quản. Địa Thần vốn là một nữ thần, trước kia cô ta là một kẻ rất ngạo mạn, cho rằng chỉ có cô ta là Địa Thần, ngoài ra không có vị thần nào khác nữa. Đến khi gặp Phật, Ngài thuyết pháp cho cô ta nghe rồi dạy rằng ngoài Địa Thần ra, còn có ba vị cũng là Thần Tứ Đại nữa; đó là Thủy Thần, Hỏa Thần và Phong Thần. Thoạt đầu thì cô ta không chịu tin, nhưng sau khi Đức Phật phương tiện dùng vô số tỷ dụ để giảng giải, cô ta hiểu ra và chịu tin theo. Vậy, trên đây là nói về bốn vị Thần Tứ Đại.

Thổ Thần, Sơn Thần”: đất đai, núi non đều có Thần Đất và Thần Núi làm chủ quản. Theo truyền thuyết thì loài cọp chính là Sơn Thần, là chúa tể sơn lâm, cho nên trên núi thường thờ cúng ‗ông‘ Sơn Thần này.

Thạch Thần”: ngoài ra, ngay cả các tảng đá cũng đều có vị Thần Đá cai quản.

Cung Điện Thần, v.v... đều đến tập hội”: các vị thần canh giữ cung điện và nhiều vị thần khác cũng cùng nhau tề tựu, tham gia Pháp hội.

Thường thì con sông nào cũng có một vị thần chủ quản, chẳng qua là người bình thường không thể thấy biết đó thôi.

Người nào đắc Thiên Nhãn Thông thì sẽ biết được rằng đâu đâu cũng có thần nhân cả, ở mọi nơi, vào mọi lúc, đều có vị thần túc trực để quản lý.

Đức Phật có một đệ tử tên là Ca Lưu Đà Di, đã chứng đắc quả vị A la hán. Mỗi khi cần qua sông, Thầy thường gọi Thần Sông (Hà thần) mà bảo rằng: ―Bớ tiểu tỳ! Hãy ngưng chảy!‖.

‗Tỳ‘ có nghĩa là người đầy tớ gái, một người nữ đi làm công cho người ta. Do đó, ‗tiểu tỳ‘ tức là người làm công hay người hầu nhỏ thôi, chứ không phải là người hầu lớn! Vì sao Thầy lại bảo nước ngừng chảy? Bởi nước không còn chảy xiết nữa thì Thầy mới qua sông được. (Thường thì các vị đã chứng quả vị A la hán đi đến bất cứ chỗ nào có nước cũng có thể tùy ý bảo nước ngừng chảy, để họ lội băng qua.)

Rồi cứ hết lần này tới lần khác, hễ muốn sang sông là Thầy Ca Lưu Đà Di đều gọi như thế. Thần Sông lấy làm không vui, bèn đến mách với Phật: “Bạch Đức Thế Tôn! Ngài có một đệ tử nói năng không tế nhị chút nào. Mỗi khi gặp tôi, ông ta không những bất lịch sự mà còn gọi tôi là ‗tiểu tỳ‘ nữa chứ! Ông ta lẽ ra không nên gọi tôi như vậy! Tại sao lại gọi tôi là ‗tiểu tỳ‘ kia chứ?‖

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đáp: ―Thôi được, khi nào ông ấy về Ta sẽ bảo ông ấy đến xin lỗi ngươi.‖

Lúc Thầy Ca Lưu Đà Di về đến Tịnh-xá, Đức Phật mới quở trách Thầy: ―Vì sao mỗi lần qua sông ông cứ gọi Thần Sông là ‗tiểu tỳ‘thế? Ông không nên thiếu tế nhị như vậy! Nói năng cần phải ý tứ, lễ độ một chút chứ!‖

Rồi Phật lại dạy: ―Này Ca Lưu Đà Di! Ông hãy đến gặp Thần Sông mà nhận lỗi, đích thân xin lỗi người ta ngay đi!‖

Thầy Ca Lưu Đà Di vâng lời, hoan hỷ đến gặp Thần Sông và nói: ―Này tiểu tỳ! Đừng phiền trách ta nữa nhé! Ta thật là không phải!"‖

Thần Sông vốn đã không muốn bị gọi là ‗tiểu tỳ‘, thế mà Thầy lại vẫn cứ oang oang: ―Này tiểu tỳ! Đừng phiền trách ta nữa nhé‖! Lúc bấy giờ, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni và các vị Đại A la hán biết được chuyện thì đều bật cười. Vì sao các ngài cười ư? Bởi vì do gọi Thần Sông là ‗tiểu tỳ‘ khiến thần không vui nên Thầy Ca Lưu Đà Di mới phải đi xin lỗi; thế mà khi gặp Thần Sông để tạ lỗi, Thầy lại buột miệng: ―Này tiểu tỳ...‖

Biết là không đúng thì phải sửa lại, gọi là ‗Thần Sông‘ hoặc ‗Tôn thần‘ hoặc một danh xưng nào mà ‗dễ nghe‘ hơn cũng được; đằng này Thầy Ca Lưu Đà Di lại vẫn cứ gọi là ‗tiểu tỳ‘ như trước! Vì sao đã chịu đến nhận lỗi mà Thầy vẫn gọi Thần Sông là ‗tiểu tỳ‘?

Đó là vì trong năm trăm đời ở quá khứ, vị Thần Sông này đều là người làm công của gia đình Thầy Ca Lưu Đà Di, cho nên Thầy đã quen gọi ‗tiểu tỳ‘ như thế rồi. Đời này tuy đã chứng quả A la hán song Thầy vẫn còn tập khí cũ, cho nên mỗi khi gặp Thần Sông, Thầy cứ quen miệng gọi là ‗tiểu tỳ‘. Đây cũng là vấn đề nhân quả vậy!

Sự kiện trên chứng tỏ rằng ở bất cứ nơi nào cũng có thần cả; tuy nhiên, chúng ta không thể nào trông thấy hoặc gặp mặt những vị thần này như đối với người phàm được. Nếu quý vị đã mở Ngũ Nhãn, đắc Lục Thông, thì quý vị sẽ nhìn thấy được chư thần; nếu chưa có Ngũ Nhãn, chưa chứng Lục Thông, thì dù có thấy họ, quý vị cũng chẳng nhận ra được, cũng chẳng biết họ là ai!